Freitag, 9. Mai 2014


Lời tựa: Xin giới thiệu bài viết mới bằng 3 thứ tiếng Anh - Đức - Việt (English - Deutsch - Vietnamesisch), của tác giả Tản Viên. Theo như nội dung bài viết, dành để gửi đến các cá nhân, hội đoàn quốc tế sẽ đến tham dự cái gọi là "Đại Lễ Phật Đản LHQ" tại Việt Nam năm 2014, do chế độ ngụy quyền bù nhìn đảng Việt-gian cộng sản tổ chức. Một "Lễ hội" trá hình tôn giáo như bao lễ hội khác của đảng Việt-gian cộng sản lần này sẽ được dự định tổ chức đặc biệt tốn kém và khoa trương, vào mùa Phật Đản 2014, tại chùa "Bái Đính", Ninh Bình Việt Nam.  Không nằm ngoài mục đích ru ngủ đồng bào Việt Nam và đánh lừa thế giới. 
Các bản tiếng Đức hoặc tiếng Việt, cùng hình ảnh và links phụ chú sẽ lần lượt được đăng tải tại đây, hoặc trên trang www.nhabaovietthuong.com

          Nhà báo Việt Thường.com
Trân trọng

Bản tiếng Đức - Deutsch - German:
Seattle 30. April .2014


Namo Sakyamuni Buddha!

Ladies and Gentlemen, Dear Buddhists,

As Vietnamese and Buddhist refugees abroad – victims of the Vietnamese communist regime and the Communist Party (KP) – we are obliged to inform you about the following issue: 
By accepting the invitation from the so-called “Vietnamese National Committee of Vesakh Festival” for the planned Vesakh festival this year, 2014, in Vietnam, you will support the mesh of lies of the Vietnamese KP, the big traitor of the nation, ruler and oppressor of the Vietnamese people. 

By participating in this event you will support the Vietnamese communist regime in tightening the noose around the neck of all Vietnamese people equally whether they are religious or not. 
By accepting the invitation for and participating in this event you will take part, consciously or unconsciously, everybody for oneself, in creating an extremely heavy negative collective karma against the Vietnamese people, who is literally muzzled under the totalitarian regime of the KP with his false puppet regime.

This gang of the nation´s traitors has been disguising themselves behind the face of the “Vietnamese Communist Party” since 1945, when they seized power under their gang leader Ho Chi Minh. Since then in North Vietnam and in the entire Vietnam since 1975, until today, 2014, people have been suffering from extreme perfidious system of this inhuman gang.

In recent Vietnamese history there was only one true sovereign state existing – the Republic of Vietnam in South Vietnam, between the years of 1955 and 1963, under President Ngo Dinh Diem. Its constitution and President were the only ones being legitimated by the people and part of an international accepted sovereign Vietnamese state. It destroyed by a putsch planned conspiratorially by Zionist high finance power FED of ISRAEL-USA and the CIA with their Trojan perfidious UBCV. 

The “UBCV” is the “Unified Buddhist Church of Vietnam”, the “BCV” is the “Buddhist Church of Vietnam” from whom you received the “invitation to the United Nations Day of Vesahk (UNDV) 2014”. These two organizations are badly disguised and poisonous bait-traps with a “religious” facade. They are the most important perfidious power instruments of the Communist Party used against people. A summary of these two masks of the Vietnamese CP and their crimes can be found in innumerable articles in the internet. A detailed example is the following article: “Thich Nhat Hanh - A KPAgent in Monk’s robes – the trails of blood of the "Unified BuddhistChurch of Vietnam" or how the Vietnamese Communist Party exploits thepower of Buddhism as an instrument of power”.

Ladies and Gentlemen, Dear Buddhists,

There must be people who suffer from “Morbus Ignorantia”, who cheat or let cheat themselves so that they can ignore one fact: Without exception, all countries ruled by communist regimes, like once the UdSSR(*) or the present China with its puppet regimes like Burma, North Korea, Vietnam, Laos, Cambodia, and so on… oppress the basic rights of people and trickily rob them … and the fact that, what is displayed is only propaganda made up by the rulers.

Furthermore these people must be blinded so much that they still support a communist regime and ignore the fact that in 2006 the European Parliament PACE enacted resolution no. 1481. In this resolution the criminals of Communism and their crimes were strongly condemned internationally… “The Black Book of Communism” is an important document and known worldwide. In this book the crimes of the Marxist Communism with the leading criminals Stalin, Lenin, Mao, Kim, Pol Pot, to Ho Chi Minh are listed… All the surviving victims of the Communism know this, but in communist Vietnam the people don’t have the right to talk about it.

Did you know as one of many invited guests of this communist regime, that this “Vesakh Committee” is an institution of the BCV, a nationalized “religious” instrument of the Communist Party? Among other things this BCV is responsible for erecting the buildings of the “Ho Chi Minh Pagoda” and the “Bai Dinh Pagoda”. Those two oversized immovable properties of the KP were titled as “Buddhist Pagodas” and were sold. In one of them a Ho Chi Minh statue thrones in front of the world´s worshipped Buddha Sakyamuni. As all other “Buddhist Delegations” you will be shown up too by the “Vesakh Committee” to first worship Ho Chi Minh, and afterwards worship also Buddha Sakyamuni.
Ho is CP Chairman everywhere, also in the "Ho Pagoda" in Binh Duong, Vietnam.
Coated with high karat gold, his statue sits in front of the Buddha statue. Next to it the CP flag is hoisted up.

The fact, that Ho Chi Minh, the biggest criminal and traitor of Vietnamese people of all times, is positioned in front of Buddha Sakyamuni and deified by the KP is an act of force of the KP against the Vietnamese people, religious or not, and against humanity. Is anyone against it? If so, the gun and the prison of the KP are waiting for him. 

Honored Buddhists,
You should know precisely: If you take part in this “Vesakh-festival” with a Buddhist robe, even if you won´t speak a word, you will still have a hand in keeping alive the KP´´s propagandistic lie saying that “Freedom of Religion” does exist in today’s Vietnam. This so-called “Freedom of Religion” is just displayed and existing only and exclusively only for you and for those who support the lies of the KP.

So these people definitely don’t assemble for worshipping Buddha Sakyamuni. But these people disfigure strongly the truthfully worshipping of all people to Buddha, especially the one of all inland Vietnamese people, who do not have the right to speak only one word about whether they have a religious denomination or not.

Any basic right is has been refused to the Vietnamese people since 1945, when the traitor of the people Ho Chi Minh seized power. Neither freedom of religion, nor freedom of press, nor freedom of speech does exist… They don’t have the right to possess anything. All the worthless articles and double-tongued laws of Ho’s regime until the present day are only useful for the propagandistic lies of the KP to dissemble something to the whole world. 

This traitor of the people and the nation Ho Chi Minh and his KP had just replicated the original pattern of Stalin’s and Mao-Tse-Tung’s extermination model in North Vietnam from 1945 to 1975 and in complete Vietnam from 1975 down to the last detail. 

Following a few main features:

With the criminal force of the so-called Marxist ideology, originated from the Zionist high finance from Europe and masked in a communist robe, Ho Chi Minh and his KP had infiltrated and forcibly eliminated all Vietnamese nationalistic Parties. 

Ho and his Communist Party had stolen any basic rights from the Vietnamese people. With a quadripartite totalitarian people-oppression plan (a copy of the so-called “Four Modernizations” from china) the KP had stolen and dispossessed the people through lies and brutal force. The people were driven into the abyss of poverty and impecuniosity. 

  • This is the violent elimination and removal of all mental-intellectual layers of the country
  • This is the violent elimination and dispossession of all property owners of the country.
  • This is the violent elimination and dispossession of all real estate and land owners.
  • This is the violent elimination and removal of all upper layers of the country who are capable to give law. 

Did you know that Ho Chi Minh is ranked thirteenth on the list of the biggest criminal murderers worldwide? After Mao Tse Dong, who alone has killed 72 million human lives. 
After the KP had taken totalitarian control of North Vietnam by propagandistic brainwashing and force, they prepared for an invasion war against the Republic of Vietnam in the South. This cruel war took place until 30.04.1975 in South Vietnam. After that Cambodia and Laos were up next just disguised with another mask. Indeed the war of the KP against the Vietnamese people has not ended yet. The blood trails of the crimes have remained still fresh until this day and the stench cannot be removed. 

We cannot list all the crimes and the complete brutality of the KP at once, even many more following generations of the Vietnamese people won´t be able to do so. Even “Vietnam’s bamboo is not numerous enough to list all of the KP´s crimes”. As well as there is not enough water in the Vietnamese Eastern Sea in order to wipe off the bloody stench of the KP crimes, but the water itself would be contaminated”. Ho Chi Minh and the Vietnamese KP are just perfidious instruments of the red Zionistic imperialistic high finance forces. 

At this point we only tell you some facts, which hopefully will concern you and accordingly which will invite you to reflect. At first we limit ourselves to the contemporary Buddhism in Vietnam, which is tricky undercut and exploited as an instrument of power by the KP: Since 1945 in North Vietnam and since 1975 in entire Vietnam no Freedom of Religion has been existing down to the present day. 

Because ever since 1945 all Buddhist temples and pagodas of all kind are under strict control by the Communist Party. 
All of the religious organizations have been robbed by the KP through the lie of “nationalization”.
All Buddhist religious activities are forbidden and penalized because religion is classified as “the opium of the people”.

The KP had forced all authentic monks and nuns or religious leaders of the old generation in North Vietnam to give up their religious lives and chased them home. If they are still there, they are muzzled; otherwise prison, torture or death will be the consequences. Most of the pagodas and temples are undercut by communist cadres in monk’s robes to control all religious organizations and the people of Vietnam in a perfidious way.

Also all “monkish hosts” at this Vesakh festival, who will welcome you solemnly, are nothing else then high-ranked communist cadres in monk’s robes. All Vietnamese people are aware of it. But if they talk about it, the KP will impose cruel punishments. The younger “monk and nun” – generation are not monks and nuns, but they are communist cadres in monk’s robes, the best trained ones of all religious-policemen of the communist regime. They have to study Marxist doctrines in order to control and thereby rob the people easier.

Please do not be surprised about the enormous number of “pagodas” and “temples” in the communist Vietnam like for example “Bai Dinh” and the “Ho Pagoda”. Because the bigger they are, the more profit the regarded KP official wins back out of his own “investment project”. You “solemnize” on a KP ground which was robbed from the people. 

Don’t forget that more than 3 million Vietnamese asylum-seekers live in exile because of the prosecution of the Vietnamese KP. Don’t forget that the perfidious Vietnamese KP had undercut and robbed the country to transform it into an unofficial Chinese province. They administrate the slavery of this country for the Chinese Party to cover up the red imperialistic power in Asia. 

Dear Buddhists,

Please keep in mind: One of the most popular religious characters nowadays is His Holiness the 14th Dalai Lama. But also he and his abroad living Tibetan people are still living in exile because his Tibetan homeland is still hold under forcible occupation by the Chinese communist regime. What would you think if the Chinese KP which has stolen the country from him and insults him as “wolf in a sheep’s disguise”, will now arrange a “Vesakh festival” in Lhasa and invite him? 

If you are able to, please try to put yourself in his place. Then you will know that he would never travel there under these circumstances. But if you are not able to put yourself in the place of one single compassionate character as the Dalai Lama, then it is not too late to do so. 

The whole world knows, although without hearing about this letter, that this so-called “Vesakh festival 2014” in Vietnam is a communist show made up by the KP in Buddhist robes. And the whole world knows who all the invited guests are, of course, because there is nobody preventing this people from dressing up with Buddhist robes. Or from revealing themselves as Buddhists on the one hand, but on the other hand supporting directly or indirectly, because of ignorance, the crimes of the communist regime simultaneously. These are the seeds, these are the fruits, this is the karma. 

Hereby we invite you cordially to visit a freed, free Vietnam someday, when the country and its people will be definitely freed from the communist phantom.

Therefore, in the name of the Vietnamese Buddhists in Vietnam and the Buddhist refugees abroad, the victims of the Vietnamese communist party, we appeal to you to boycott this “Vesakh festival”.

We thank you very much for your attention!
Namo Sakyamuni Buddha


(*) Even after the staged “Breakup” of the USSR by the KGB the communism the disguised instrument of the Zionistic intentions of the Jewish high finance in no way is disestablished. But it is rather dressed in a new robe of the “EUdSSR” and widespread now in entire Europe.

This letter was sent to following organizations:...
Please spread this message as much as possible! Thank you. 

Mittwoch, 6. November 2013


Lời tựa:
Nhân dịp 50 Năm (02.11.1963 - 02.11.2013) Ngày Đại Lễ Giỗ và Tưởng niệm cố Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm cùng bào đệ là Cố Vấn Ngô Đình Nhu đã Vị Quốc vong thân. Blog "Nhà báo Việt Thường" xin giới thiệu nguyên văn bài viết của thiếu tá Nguyễn Phúc Liên Thành, cựu Chỉ huy trưởng Cảnh sát Quốc gia VNCH tỉnh Thừa Thiên - Huế, về những diễn tiến hậu trường quan trọng có liên quan tới tấn thảm kịch lịch sử này. Bài viết được trích từ cuốn sách đồng tác giả với tựa đề "Thích Trí Quang, Thần tượng hay tên Tội Đồ Dân Tộc", sắp phát hành). 

Theo  nguồn "Vietnam - Buddhist", "Nhà báo Việt Thường.com" và "Ủy ban truy tố tội ác đảng cộng sản VN "

Trân trọng



Trong buổi họp báo của ông Conein, nhân viên CIA và là người đại diện cho ông Đại sứ Hoa Kỳ Cabot Lodge tại Bộ Chỉ Huy Hành Quân Đảo Chánh từ lúc cuộc đảo chánh khởi đầu cho đến lúc kết thúc, Conein nói với các ký giả và báo chí ngoại quốc rằng:

- Các tướng lãnh Việt Nam đã họp, và rồi biểu quyết xử sự với ông Diệm và Ông Nhu.

Và diễn tiến thảm kịch đã xảy ra như sau: Đoàn xe do tướng Mai Hữu Xuân trong đó có một chi đội thiết vận xa đến Nhà Thờ Cha Tam. Đại Tá Dương Ngọc Lắm Tổng Giám Đốc Bảo An và Dân Vệ vào nhà thờ đón Tổng Thống và ông Cố Vấn.

Hai ông được mời lên xe thiết vận xa, ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu bất bình và hỏi: - "Cách thức các Tướng đi đón Tổng Thống là như thế nầy sao? Tổng Thống là Tổng Thống của nhân dân chứ đâu phải là tù binh. Tại sao các anh đưa xe bọc sắt đón Tổng Thống như thế nầy?"

Tổng Thống nói với Đại Tá Dương Ngọc Lắm: - "Ông đưa tôi và Cố Vấn Nhu về dinh Gia Long rồi đến Tổng Tham Mưu". Ông Lắm trình lại với tướng Mai Hữu Xuân, Tướng Xuân từ chối.

Tướng Mai Hữu Xuân giục Tổng Thống và ông Cố Vấn lên xe, một lần nữa ông Cố Vấn Nhu lại nói:

- "Thiếu Tướng nên biết cho đến giờ phút nầy Tổng Thống vẫn còn là Tổng Thống, không có lý do gì lại đi đón Tổng Thống bằng xe bọc sắt như thế nầy".

Thiếu Tướng Mai Hữu Xuân quay đi không nói một lời, tức thì Đại Úy Nhung và Thiếu Tá Dương Hiếu Nghĩa xông đến đẩy Tổng Thống lên xe M113. Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu trợn mắt cầm điếu thuốc đang hút dang dở ném vào mặt tên Nhung rồi la to: 

- "Không được vô lễ với Tổng Thống!" 

Tên Nhung rút súng chĩa vào ông Cố Vấn Nhu. Tổng Thống thấy thế liền mím môi quắt mắt. Thấy vậy Nhung cho súng vào bao và quay mặt tránh đi chỗ khác. Sau đó thì Dương Hiếu Nghĩa đẩy Tổng Thống lên xe, một lần nữa ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu la to: 

- "Không được vô lễ với Tổng Thống". Tổng Thống Diệm nắm vai ông Cố Vấn: 
- "Thôi chú, mình đi". Sau khi đẩy hai ông lên xe, tên Nhung bẻ quặt hai tay của Tổng Thống về phía sau lưng và trói lại, Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu cũng bị bẻ tay ra sau và trói như vậy.

Đoàn xe khởi hành về Bộ Tổng Tham Mưu gồm có: Dẫn đầu là xe Quân Cảnh, kế đến là xe của Đại Úy Phan Hòa Hiệp, đoàn xe tăng M113 trong đó có Tổng Thống và ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu, tên Nhung và Thiếu Tá Dương Hiếu Nghĩa ngồi trên mui của chiếc xe nầy, kế đến là xe của Thiếu Tướng Mai Hữu Xuân, xe của Đại Tá Nguyễn Văn Quang và Đại Tá Dương Ngọc Lắm.

Khi đoàn xe đi ngang qua cổng xe lửa tại đường Hồng Thập Tự, chúng phải ngừng lại vì có xe lửa chạy qua. Đây là thời điểm mà bọn sát nhân ra tay. Tên Nhung và tên Dương Hiếu Nghĩa ngồi trên xe M113 nhìn về Tướng Mai Hữu Xuân thì thấy Mai Hữu Xuân đưa 2 ngón tay. Rồi thì Đại Úy Phan Hòa Hiệp nghe một tràn súng nổ, Đại Úy Hiệp biết ngay hai người ngồi trên xe M113 đã bắn Tổng Thống và ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu rồi.

Đoàn xe đi đón Tổng Thống và ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu đã về đến Bộ Tổng Tham Mưu, nhưng Tổng Thống và Ông Cố Vấn đã chết, hai tay bị trói ra phía sau với nhiều vết đạn và vết dao đâm, còn tóc tai, mặt mũi, áo quần của hai vị thì đầy máu.

Tại Bộ Tổng Tham Mưu, tên Thiếu Tá Dương Hiếu Nghĩa từ trên thiết vận xa M113 nhảy xuống tay cầm khẩu tiểu liên Thompson có buột băng vải trắng giơ cao lên trời. Còn Nhung thì tay cầm con dao găm hớn hở vung lên trời như khoe rằng vừa tạo được một chiến thắng lẫy lừng. Nhung bị giết để bịt đầu mối sau đó, còn Dương Hiếu Nghĩa không bị thanh trừng. Sau khi định cư tại Mỹ nhiều năm, y đã cạo đầu mặc áo cà sa với pháp danh là Không Như, ngụ tại một ngôi chùa thuộc thành phố Pomona, nam California.

Theo Tướng Trần Văn Đôn kể lại, khi Mai Hữu Xuân vừa mới đến và đứng trước cửa phòng của Tướng Dương Văn Minh, chưa vào hẳn trong phòng thì đã chào tay và nói với Tướng Dương Văn Minh với giọng đầy hãnh diện:

- “Mission accomplished!”
Nhưng chiến tích của Mai Hữu Xuân không được Dương Văn Minh chào đón như mong đợi, thay vào đó, Dương Văn Minh không nói một lời nào mà cứ liếc về một bên. Tướng Xuân đoán dường như có người nào đó trong phòng. Khi kịp thấy nhân vật thứ ba không ai khác chính là Trần Văn Đôn, Mai Hữu Xuân xoay lưng bước ra ngoài.

Thời gian ngắn sau đó Tướng Khánh đảo chánh (chúng tôi sẽ trình bày ở phần sau). Tướng Khánh ra lệnh bắt giữ tên “Thiếu Tá” Nhung. Nhung lúc này là Thiếu Tá, lên một lon nhờ vào việc giết được người quan trọng nhất của quốc gia, Tổng Thống Ngô Đình Diệm!

Ảnh thi thể của Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Cố Vấn Ngô Đình Nhu bị trói nằm bên trong sàn xe thiết vận xa M113

Lời khai của Nhung như sau: “Tôi được lệnh của Trung Tướng Dương Văn Minh đi theo đoàn thiết giáp đón hai ông Diệm Nhu, sau khi được tin hai ông gọi điện thoại xin đầu hàng và nói rõ họ đang ở tại Nhà Thờ Cha Tam trong Chợ Lớn. Chỉ huy vụ này là Thiếu Tướng Mai Hữu Xuân, với sự tham dự của nhiều sĩ quan khác như Thiếu Tá Dương Hiếu Nghĩa, Đại Tá Lắm, Đại Tá Quang v.v... Chúng tôi đến Nhà Thờ Cha Tam thì hai ông Diệm Nhu ngoan ngoãn lên xe M113. Sau khi đóng cửa xe, tôi và Thiếu Tá Dương Hiếu Nghĩa ngồi trên mui xe. Từ xa tôi thấy thủ lệnh của Thiếu Tướng Mai Hữu Xuân, ông ta đưa 2 ngón tay lên, tôi hiểu đó là lệnh thanh toán cả hai. Tôi rút súng Colt bắn ông Diệm 5 phát và ông Nhu 5 phát. Sau đó hăng máu tôi bắn thêm 3 phát nữa vào ngực ông Nhu. Tiếp đó Thiếu Tá Dương Hiếu Nghĩa dùng súng tiểu liên Thompson bắn thêm một băng vào người ông Diệm và ông Nhu”.

Sau cuộc thẩm vấn đó thì tên Nhung đã “tự tử” chết bằng một sợi dây giày?! Chuyện hết sức phi lý sao lại có việc tự tử “đột xuất” của một “anh hùng”, một kẻ là “ân nhân” của các tướng lãnh phản loạn và nhóm tăng lữ Ấn Quang vì đã giết được "một tên độc tài gia đình trị đàn áp Phật Giáo" như thế? Nguyễn Văn Nhung, anh hùng của những kẻ phản loạn, phải được vinh danh và phải được trả công bội hậu “lên” như diều gặp gió mới phải chứ. Cớ sao tự nhiên phút chốc "anh hùng" lại ra người thiên cổ và bị lịch sử luận tội là tên phản loạn giết mướn?

Tại sao sau một "cuộc cách mạng hiển hách” như vậy mà cho đến nay vẫn không một ai dám nhận mình là kẻ đã có công với quốc gia dân tộc vì đã trừ khử "một tên độc tài đàn áp Phật Giáo" như thế? Từ Dương Văn Minh, đến Trần Văn Đôn, Trần Thiện Khiêm, Tôn Thất Đính, đến toàn bộ nhóm tướng lãnh phản loạn, đến cả chính quyền Kennedy đều chối tội như thế? Câu trả lời đã quá rõ! Vì chúng sợ ô danh với lịch sử do đã nhúng tay vào máu của một con người hiền lành đức độ, yêu nước còn hơn chính bản thân mình!

Có một số dư luận nói rằng Tướng Khánh giết Nhung để trả thù cho Cụ Diệm. Thực ra, đây hoàn toàn là hành động giết người bịt miệng, một nguyên tắc kinh điển trong bất cứ một âm mưu giết người nào. Nếu thực sự có ý định trả thù cho Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, thì Tướng Khánh phải bảo vệ mạng sống cho tên Nhung bằng mọi giá để tìm ra thủ phạm gốc. Thủ thuật của Tướng Khánh có lừa được công luận hay không? Tướng Khánh đã không thực thi công lý và công bằng cho Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ngay cả cho cả tên giết người Nguyễn Văn Nhung, vì y chỉ là kẻ thừa hành mệnh lệnh mà thôi. Tướng Khánh mặc dù không trực tiếp tham gia trong vụ giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm, nhưng phải chăng ông đã theo chỉ thị của “ai đó”, bằng mọi giá phải đóng sổ vụ giết Tổng Thống bằng cách giết tên Nhung để bịt đầu mối. Không đòi công lý cho Tổng Thống, đã vậy sau đó, tướng Khánh còn về hùa với Thích Trí Quang xử tử người em út của Tổng Thống là ông Ngô Đình Cẩn! Đây là một vết tích ô nhục cho tất cả những ai đã nhúng tay vào máu của ông Ngô Đình Cẩn. Do đó, vai trò của Tướng Nguyễn Khánh cần được lịch sử đánh giá lại, phải chăng ông là một trái đệm để xóa tang chứng của một âm mưu giết sạch gia đình người lãnh đạo quốc gia VNCH?

Công lý nào mà “Hội đồng tướng lãnh” đã dành cho vị nguyên thủ quốc gia và gia đình của ông?

Ngoài ra còn có một tài liệu khác ghi nhận cuộc thảm sát Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm và Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu như sau: 

Trong cuốn băng dài 30 tiếng đồng hồ do thư viện Johnson Library ở Austin, Texas, công bố ngày 28.2.2003, Tổng Thống Johnson đã gọi các tướng miền Nam Việt Nam được Hoa Kỳ thuê làm đảo chánh lật đổ và giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm là "một bọn ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa" (a goddamn bunch of thugs). Họ là ai và đã làm gì mà bị Tổng Thống Johnson miệt thị như vậy.

Các sĩ quan sau đây đã nằm trong nhóm đứng ra tổ chức đảo chánh: Trung Tướng Dương Văn Minh, Trung Tướng Trần Văn Đôn, Thiếu Tướng Trần Thiện Khiêm, Thiếu Tướng Mai Hữu Xuân, Thiếu Tướng Tôn Thất Đính, Thiếu Tướng Nguyễn Khánh, Thiếu Tướng Lê Văn Kim, Thiếu Tướng Trần Văn Minh, Thiếu Tướng Phạm Xuân Chiểu, Thiếu Tướng Lê Văn Nghiêm, Đại Tá Đỗ Mậu, Đại Tá Dương Ngọc Lắm, Đại Tá Nguyễn Văn Quan, Đại Tá Nguyễn Hữu Có, Đại Tá Trần Ngọc Huyến, Đại Tá Nguyễn Khương, và Đại Tá Đỗ Cao Trí.

Trong một cuộc phỏng vấn, Tướng Khánh có nói rằng ông là người được CIA tiếp xúc trước tiên khi CIA muốn làm đảo chánh. Nhưng theo tài liệu, CIA đã cho hai điệp viên khác nhau đến gặp Tướng Khiêm và Tướng Khánh cùng một lúc. Điệp viên Lucien Emile Conein đến gặp Tướng Khiêm, vốn là một nhân viên CIA, lúc đó là Tham Mưu Trưởng Liên Quân, và cho biết quyết định của Hoa Kỳ muốn lật đổ Tống Thống Ngô Đình Diệm. Tướng Khiêm đồng ý nhận thực hiện kế hoạch đó, nhưng gợi ý nên đi gặp Tướng Dương Văn Minh và Tướng Trần Văn Đôn. Trong khi đó, một điệp viên khác là Al Spera, cố vấn chính trị Bộ Tổng Tham Mưu, đi Pleiku gặp Tướng Nguyễn Khánh, vốn là một cộng tác viên của CIA, để thảo luận về việc này. Khi Al Spera hỏi Tướng Khánh về Tướng Khiêm, Tướng Khánh đã nắm chặt hai bàn tay của mình lại và nói: "Chúng tôi như thế này".

Sau khi Tướng Khiêm và Lucien Conein phác họa xong kế hoạch hành động, ngày 2.10.1963 khi Tướng Đôn lên phi trường đi Nha Trang thì Lucien Conein đến gặp và hẹn sẽ nói chuyện với nhau ở Nha Trang. Tối hôm đó, tại Nha Trang, Lucien Conein thuyết phục Tướng Đôn làm đảo chánh và Tướng Đôn đã đồng ý. Ngày 5.10.1963, Lucien Conein lại đến bàn chuyện này với Tướng Dương Văn Minh. Tướng Minh cũng đồng ý. Tướng Đôn được giao cho phối trí lực lượng, còn Tướng Minh lãnh đạo Hội Đồng Cách Mạng. Tất cả nằm dưới sự chỉ đạo của Lucien Conein và Tướng Khiêm.

Vai trò của Lucien Emile Conein

Chúng tôi chưa tìm được tài liệu nào nói về điệp viên Al Spera, nhưng chúng tôi có khá nhiều tài liệu về điệp viên Lucien Emile Conein. Ông sinh năm 1919 tại Paris, mồ côi cha sớm, lúc mới 5 tuổi được mẹ gởi sang Hoa Kỳ sống với bà dì tại Kansas City thuộc tiểu bang Kansas, nhưng vẫn giữ quốc tịch Pháp. Ông đã từng làm điệp viên cho OSS (tiền thân của CIA) từ năm 1943 với cấp bậc Trung Úy, hoạt động chống Đức Quốc Xã trong Đệ Nhị Thế Chiến ở Âu Châu, rồi qua Bắc Việt khi chiến tranh chấm dứt. Từ 1954 đến 1956 ông đến Việt Nam hoạt động trong toán đặc nhiệm dưới quyền của Đại Tá Edward Lansdale, người đã giúp Tổng Thống Ngô Đình Diệm chống lại nhóm Bảy Viễn và Tướng Nguyễn Văn Hinh. Sau đó, ông trở về Mỹ và tham gia Lực Lượng Đặc Biệt (Special Force), nhưng vẫn còn làm việc cho CIA.

Năm 1961 ông đã xin về hưu, nhưng năm 1962 ông được CIA gọi làm việc trở lại và phong cho chức Trung Tá với bí danh là Lulu hay Black Luigi, rồi gởi qua Sài Gòn làm cố vấn cho Bộ Nội Vụ. Nhưng trong thực tế, Lucien Conein có nhiệm vụ móc nối với các tướng Việt Nam mà ông đã có dịp quen biết khi phục vụ dưới quyền của Đại Tá Lansdale, để chuẩn bị tổ chức đảo chánh lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm.

Đại Sứ Henry Cabot Lodge gọi Lucien Conein là "the indispensable man" (con người rất cần thiết). Còn trong cuốn "Vietnam: A History," sử gia Stanley Karnow nói rằng Lucien Conein là "một người lập dị, một người náo nhiệt, một nhân viên tình báo rất nhạy cảm và hoàn toàn chuyên nghiệp, thường không thể kiểm soát được". Sau này, Everette E. Howard Hunt cũng đã dự tính dùng Lucien Conein trong vụ Watergate.

Mỗi lần được phỏng vấn, Lucien Conein thường mở đầu câu chuyện bằng câu: "Bây giờ, đây là sự thật hai mặt, là thứ danh dự của hướng đạo sinh, là sự thật hai mặt" hay "Đừng tin bất cứ điều gì tôi nói; tôi là một tên nói dối chuyên nghiệp".

Khi cuộc đảo chánh ngày 1.11.1963 xẩy ra, Lucien Conein đến Bộ Tổng Tham Mưu chỉ đạo trực tiếp. Ông ngồi trên ghế của Tướng Lê Văn Tỵ, đặt hai túi bạc dưới ghế, hai chân gác lên bàn, bên cạnh có khẩu 375 Magnum, chỉ huy các tướng Việt Nam thực hiện. Trong cuốn Việt Nam Nhân Chứng, Tướng Trần Văn Đôn cho biết khi hay tin Tổng Thống và ông Cố Vấn đã ra khỏi Dinh Gia Long, Lucien Conein đã hỏi: "Hai ông ấy đi đâu? Phải bắt lại cho kỳ được, vì rất quan trọng". Lucien Conein đã nói với các loạn tướng đảo chánh bằng tiếng Pháp: "On ne fait pas d'omelette sans casser les oeufs." (Người ta không thể làm món trứng rán mà không đập bể những cái trứng.) (trang 228)

Khi từ giã cõi đời ngày 3.6.1998 tại Virginia, Lucien Conei đã ôm theo khá nhiều bí mật của cuộc đảo chánh ngày 1.11.1963.


Từ trước đến nay, chúng ta thường tranh luận về ai đã ra lệnh giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu. Nay cuốn băng của Tổng Thống Johnson đã chính thức xác nhận rằng chính quyền Kennedy (Kennedy Administration) đã ra lệnh giết, nên vấn đề này không cần phải tranh luận nữa.

Lệnh hành quyết do Washington truyền cho Đại Sứ Lodge ở Sài Gòn. Ông này truyền cho Trần Thiện Khiêm và Dương Văn Minh qua Lucien Conein. Tướng Minh giao cho cận vệ của mình là Đại Úy Nguyễn Văn Nhung thi hành dưới sự chỉ đạo của Tướng Mai Hữu Xuân. Các sĩ quan khác, kể cả Tướng Đôn, đều không biết gì hết.

Như đã nói ở trước, ngoài Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu, Đại Sứ Henry Cabot Lodge đã quyết định giết thêm ông Cố Vấn Ngô Đình Cẩn và Đại Tá Lê Quang Tung, Tư Lệnh Lực Lượng Đặc Biệt. Tướng Dương Văn Minh đã ra lệnh cho Nguyễn Văn Nhung đưa Đại Tá Lê Quang Tung ra nghĩa trang Bắc Việt Tương Tế phía sau Bộ Tổng Tham Mưu đâm chết và vùi thây ở đó. Muốn giết ông Ngô Đình Cẩn, CIA phải lừa ông vào Tòa Lãnh Sự Mỹ ở Huế, nói rằng sẽ cho đi ngoại quốc, sau đó dùng công điện báo cáo láo về Washington nói rằng trong nhà ông Cẩn có hầm chôn người và súng, dân chúng đang biểu tình, rồi giao ông Ngô Đình Cẩn cho Tướng Khánh giết. Trong cuốn "Việt Nam Nhân Chứng", Tướng Đôn xác nhận trong nhà ông Cẩn không hề có hầm chôn người hay súng.

Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng sở dĩ Tổng Thống Johnson đã gọi nhóm tướng lãnh được thuê làm đảo chánh là "một bọn ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa" vì hai lý do: Lý do thứ nhất là cách thức giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu. Chưa một nhà lãnh đạo nào trên thế giới đã bị bọn tay chân bộ hạ thân tín, được hưởng nhiều ơn mưa móc, giết một cách thê thảm như thế trong một cuộc đảo chánh. Lý do thứ hai là sự tham nhũng và bất tài của nhóm này...


Khoảng 10 giờ ngày 2.11.1963, khi chiếc M113 chở xác Tổng Thống và ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu về đến Bộ Tổng Tham Mưu, đậu trên sân cỏ phía tay phải. Mở cửa xe phía sau ra, người ta thấy thi thể Tổng Thống trong bộ complet màu xám sậm và thi thể ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu trong bộ complet màu hơi nâu tím. Cả hai bị trói thúc ké tay sau lưng, nằm nghiêng trên sàn xe, máu me dầm dề. Một quân cảnh đứng gác tại đó cho biết, Tướng Dương Văn Minh đã xuống và tự tay vạch quần của Tổng Thống ra xem Tổng Thống có "bộ phận đó" không!

Với các dấu vết trên hai thi thể như vậy, nhiều người đã đặt câu hỏi: Hai ông đã bị giết như thế nào? Cách tường thuật của mỗi người mỗi khác.

Trong cuốn "Assassin in our Time" (Kẻ sát nhân trong thời đại chúng ta) xuất bản năm 1976, ở trang 142, Sandy Lesberg đã mô tả như sau: Ông Diệm và ông Nhu ngồi với hai tay trói sau lưng. Trong khi ông Diệm giữ im lặng, bất thình lình viên thiếu tá dùng dao găm (bayonet) đâm ông Nhu 15 hay 20 lần. Sau đó, hắn ta rút súng lục bắn vào sau đầu ông Diệm. Thấy ông Nhu còn quằn quại trên sàn, viên thiếu tá ban cho ông ta một cú ân huệ bằng cách cũng bắn vào đầu ông ta.

Sandy Lesberg không cho biết ký giả này đã lấy tin này từ ai. Thật ra, lúc đó Nguyễn Văn Nhung còn là Đại Úy, sau này mới được thăng Thiếu Tá.

Với cuốn "Les Guerres du Vietnam" (Chiến tranh Việt Nam) xuất bản năm 1985, Tướng Trần Văn Đôn không hề mô tả gì đến cách giết Tổng Thống và ông Cố Vấn Nhu, mà chỉ mô tả về sự tàn ác của sát thủ Nguyễn Văn Nhung mà thôi.

Bà Ellen J. Hammer, tác giả của cuốn "A Death in November" (Cái Chết vào Tháng Mười Một), nói rằng khi chiếc xe chở Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu dừng lại ở cổng xe lửa đường Hồng Thập Tự, Thiếu Tá Dương Hiếu Nghĩa từ trên miệng cửa xe lia một tràng tiểu liên vào hai ông Diệm và Nhu. Đại Úy Nhung rút súng Colt ra bồi thêm mấy phát vào đầu. Nhưng thấy chưa thỏa lòng, Nhung rút dao găm đâm tới tấp vào ngực hai anh em ông Tổng Thống.

Theo bà Thiếu Tá Dương Hiếu Nghĩa phủ nhận lời tường thuật này. Ông nói rằng ông không ngồi trên xe chở Tổng Thống Diệm và ông Nhu lúc đó. Nếu chính ông đã giết Tổng Thống Diệm và ông Nhu, người ta cũng đã giết ông như giết Nguyễn Văn Nhung rồi.

Thiếu Tá Dương Hiếu Nghĩa là một đảng viên đảng Đại Việt, thuộc vào loại căm thù nhà Ngô. Sau này y đã được Tướng Nguyễn Khánh cho ngồi ghế phụ thẩm quân nhân của Tòa Án Cách Mạng, xét xử và tuyên án tử hình ông Ngô Đình Cẩn, theo lệnh của Henry Cabot Lodge. 

Do đó, nhiều người vẫn tin vào lời tường thuật của ký giả Sandy Lesberg.

Theo bà ký giả này, có lẽ Tướng Nguyễn Chánh Thi là người biết rõ Đại Úy Nguyễn Văn Nhung đã giết Tổng Thống Diệm và ông Nhu như thế nào, vì sau cuộc "chỉnh lý" ngày 30.1.1964, trước khi ra lệnh giết Đại Úy Nhung để phi tang một nhân chứng quan trọng (có khả năng theo lệnh của CIA), ông đã đích thân lấy lời khai của Nhung và còn bắt Nhung ngồi viết lời khai về vụ này. Ông có cho bà ký giả nhìn qua tờ khai này năm 1968 khi đang ở Washington D.C. Cũng theo bà thì rất tiếc khi xuất bản cuốn "Việt Nam: Một Trời Tâm Sự", Tướng Nguyễn Chánh Thi đã không cho in nguyên văn tờ khai này, mà tự ý sửa đổi và cắt bớt đi. Trong cuốn sách này, Tướng Mai Hữu Xuân được đổi tên thành Tướng Thu, mặc dầu trong Quân Lực VNCH lúc đó không có tướng nào tên là Tướng Thu cả. Theo tờ khai mà Tướng Thi công bố trong cuốn sách nói trên, Đại Úy Nhung đã khai như sau:
Khi xe M113 chở ông Diệm và ông Nhu chạy được chừng 500 thước, Thiếu Tướng Thu (tức Mai Hữu Xuân) chạy xe ngược chiều trở lại và đưa lên một ngón tay trỏ. Đang còn ú ớ chưa biết giết ai, ông Diệm hay ông Nhu, họ định chạy qua để hỏi lại cho rõ thì dân chúng ùa ra xem rất đông, không chạy qua được. Bỗng Thiếu Tướng Thu đưa hai ngón tay, họ hiểu rằng ông ra lệnh bắn cả hai người. Thiếu Tá Nhung liền rút súng Colt 12 bắn mỗi người 5 phát, và sau đó bắn ông Nhu thêm ba phát vào ngực nữa.

Tướng Lê Minh Đảo, lúc đó là Đại Úy tùy viên của Tướng Lê Văn Kim, đã cho biết như sau: Sau khi ông Diệm và ông Nhu bị hạ sát ít lâu, Nguyễn Văn Nhung có kể lại chuyện này cho ông nghe. Nhung nói rằng khi được lệnh giết cả hai ông, Nhung đã bắn ông Nhu trước. Ông Diệm thấy thế đã nhắm mắt lại. Nhung liền bắn ông Diệm 5 phát. Sau đó quay qua bắn ông Nhu thêm 3 phát nữa. Điều này phù hợp với lời khai mà Tướng Nguyễn Chánh Thi đã công bố.

Tuy nhiên, sự thật không phải chỉ có thế. Thi thể Tổng Thống Diệm và ông Cố Vấn Nhu đã được đưa vào bệnh xá của Bộ Tổng Tham Mưu để khám nghiệm. Bác sĩ Huỳnh Văn Hưỡn (hiện nay ở New York), giám đốc bệnh xá này lúc đó, đã khám nghiệm và chứng nhận rằng cả Tổng Thống Diệm lẫn ông Nhu đã bị bắn từ sau ót ra trước. Thi thể Tổng Thống có nhiều vết bầm, chứng tỏ đã bị đánh đập trước khi bắn. Thi thể ông Nhu bị đâm nhiều nhát, áo rách nát và đầy máu.

Vậy Tổng Thống Diệm và ông Nhu đã bị trói, đánh đập, và đâm lúc nào?

Một nhân chứng rất quan trọng hiện đang ở Melbourne, Úc Châu, cho biết ông là người đi trên chiếc M113 chở ông Diệm và ông Nhu từ nhà thờ cha Tam về Bộ Tổng Tham Mưu, nên đã chứng kiến những sự việc xẩy ra. Câu chuyện ông kể lại có vẻ hợp lý hơn cả. Theo nhân chứng này, vào trưa 1.11.1963, chi đoàn thiết giáp của ông được lệnh vào Sài Gòn để tăng cường bảo vệ thủ đô. Khi đến Sài Gòn, chi đoàn này được chia làm hai toán, một toán hợp lực với quân bạn bao vây Dinh Gia Long và một toán làm vòng đai an ninh cho Bộ Tổng Tham Mưu. Nhân chứng ở trong toán đóng tại Bộ Tổng Tham Mưu.

Sáng 2.11.1963, khoảng 6 giờ 15 phút, toán ông được lệnh di chuyển ra khỏi Bộ Tổng Tham Mưu. Khi vừa ra khỏi cổng chính thì thấy có 3 chiếc xe Jeep đang chờ. Chiếc thứ nhất có Tướng Mai Hữu Xuân và 3 cận vệ. Chiếc thứ hai chở Đại Tá Dương Ngọc Lắm, Đại Úy Nguyễn Văn Nhung, và Thiếu Tá Dương Hiếu Nghĩa. Chiếc thứ ba chở 4 người, trong đó có Đại Úy Phan Hòa Hiệp. Sau đó là hai chiếc M113. Nhân chứng ngồi ở chiếc thứ nhì. Cuối cùng là 2 chiếc GMC chở đầy lính có vũ trang đầy đủ...

Khi đến Chợ Lớn, gần một nhà thờ, xe chạy chậm lại, các binh sĩ trên hai chiếc GMC được lệnh nhảy xuống, một số bố trí xung quanh nhà thờ, số còn lại bố trí ở vòng ngoài. Xe Tướng Xuân chạy một vòng rồi đậu lại bên kia đường.

Sau cái phất tay của Đại Tá Dương Ngọc Lắm, Đại Úy Nhung, Thiếu Tá Nghĩa và Đại Úy Hiệp nhảy xuống xe. Đại Tá Lắm ngoắc chiếc M113 có nhân chứng ngồi trên đó đi theo. Nhân chứng cũng nhảy xuống xe. Khi cách Đại Tá Lắm khoảng 2 thước, nhân chứng thấy có 4 người từ trong nhà thờ đi ra. Người đi đầu là Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Người đi tiếp theo là ông Ngô Đình Nhu. Sau cùng là hai tùy viên (Đại Úy Đỗ Thọ và ông Nguyễn Đắc Khá). Đại Tá Lắm đến chào Tổng Thống Diệm:
- Thừa lệnh Trung Tướng Chủ Tịch Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng, chúng tôi đến đón cụ và ông Cố Vấn.
Ông Diệm:
- Ông Đôn và ông Minh đâu hè?
Đại Tá Lắm:
- Thưa cụ, hai ông còn đang bận việc ở Tổng Tham Mưu.
- Thôi được. Thế tôi và ông cố vấn đi cùng xe kia với ông.
Đại Tá Lắm quay người lại chỉ vào chiếc M113 và nói:
- Thưa cụ, xin cụ lên xe này cho.
Ông Nhu khẻ nhíu mày lên tiếng:
- Không thể đón Tổng Thống bằng một chiếc xe như vậy. Để tôi liên lạc với ông Đôn, ông Đính coi xem..
Đại Tá Lắm khẽ nhún vai:
- Tôi không biết. Đây là lệnh của Trung Tướng Chủ Tịch.
Đại Úy Nhung liền oang oang:
- Xin mời hai ông lên xe ngay cho đi.
Mặt ông Nhu đỏ bừng, giọng rất quyết liệt:
- Không được. Để tôi hỏi lại ông Minh, ông Đôn. Tôi đi xe nào cũng được, nhưng còn Tổng Thống...
Đại Úy Nhung:
- Ở đây không còn Tổng Thống nào cả.

Ngay lập tức, Nhung bảo hai quân nhân chạy đến đẩy hai ông lên xe và hạ cửa xe xuống...
Xe đi hết đường Nguyễn Trãi, vào đường Võ Tánh đến trước Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia thì ngừng lại. Tổng Nha này đã bị chiếm từ ngày hôm trước nên không còn một cảnh sát nào lui tới. Chung quanh, các binh sĩ thuộc Sư Đoàn 5 của Đại Tá Nguyễn Văn Thiệu canh gác rất cẩn mật.

Một Đại Tá từ trên xe Jeep nhảy xuống, bảo các binh sĩ trên xe M113 chở ông Diệm và ông Nhu xuống xe hết. Bảy người trên xe nhảy xuống, nhưng tài xế và anh hạ sĩ xạ thủ được ra lệnh ở lại. Xe được lệnh đi vào Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia.
Khoảng 20 phút sau, chiếc M113 lại từ Tổng Nha Cảnh Sát chạy ra. Các binh sĩ lúc nảy được lệnh leo lên xe lại. Xe chạy ngược đường Võ Tánh trở lại đường Cộng Hòa. Nhân chứng hỏi hạ sĩ xạ thủ:
- Ông Diệm và ông Nhu đâu?
- Ở dưới.
- Sao rồi?
- Ông Nhu bị tra tấn khủng khiếp rồi bị xiết cổ chết bằng dây điện. Người ta hỏi ông ta nhiều lần: Vàng, bạc, tiền của cất đâu? Ai giữ? Cơ sở kinh tài gồm những cơ sở nào? Ông Nhu trả lời không biết.
- Còn ông Diệm?
- Ông Diệm bị đè cổ ra trói thúc ké rồi ném vào hầm xe.
- Chết hay sống?
- Không biết.

Xe qua khỏi trường Petrus Ký rồi quẹo phải vào đường Hồng Thập Tự thì gặp lại 2 xe Jeep và hai xe chở binh sĩ lúc xuất hành buổi sáng. Xe Đại Tá Dương Ngọc Lắm đi đầu, xe thứ hai có Đại Úy Nhung. Khi đến đường Cao Thắng, bên hông bệnh viện Từ Dũ, xe ngừng lại vì bên kia đang có xe của Tướng Xuân chạy ngược trở lại. Dân chúng ra xem rất đông. Tướng Xuân nhìn Đại Úy Nhung và đưa hai ngón tay trái lên hai lần. Sau đó, ông đưa ngón tay trỏ lên khỏi đầu và co vào duỗi ra đến 4 lần (giống như bóp cò). Đại Úy Nhung gật đầu rồi đưa tay lên chào.

Khi xe đến gần đường rầy xe lửa thì dừng lại trước cổng xe đã được đóng lại vì đang có đoàn xe lửa đi qua. Đại Úy Nhung từ chiếc xe Jeep nhảy qua chiếc M113 có chở ông Diệm và ông Nhu và la lớn: "Xuống! Xuống!" Các binh sĩ trên xe M113 nhảy xuống hết. Nhân chứng vừa nhảy xuống đất thì nghe nhiều tiếng súng nổ...

Những lời tiết lộ của nhân chứng này cho chúng ta thêm những yếu tố mới, nhất là đoạn hai ông bị đưa vào Tổng Nha Cảnh Sát để tra tấn và khảo của. Trò khảo của này là một "sở trường" của Tướng Mai Hữu Xuân. Sự tiết lộ này đã giúp giải thích tại sao hai ông bị trót tay ra phía sau lưng, trên mặt ông Diệm có nhiều vết bầm và trên người ông Nhu có nhiều lát dao đâm. Nguyễn Văn Nhung chỉ leo lên xe M113 trong một thời gian ngắn, không thể gây ra tất cả những thứ đó được.

Sau khi thi hành xong lệnh của chủ và lãnh tiền công, "bọn ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa" cấu xé nhau về chức quyền và tiền bạc, đưa tới mất chủ quyền quốc gia, rồi đến mất nước.

Orange County, ngày 2 tháng 11 năm 2013

Liên Thành

Freitag, 9. August 2013


Lời tựa: Trang "nhabaovietthuong.com" đăng lại bài viết "VÌ SAO CHÚNG ĐÁNH PHÁ „NHÓM VIỆT THƯỜNG“ ??? " của tác giả Trọng Tín. Mặc dù bài viết đã từng được đăng tải nhiều lần trên liên mạng Internet từ năm 2011 nhưng đến nay vẫn có giá trị thời sự, nay xin giới thiệu cùng bạn đọc để rộng đường dư luận.
Trân trọng
Xin xem thêm bài cùng đề tài "Tên Hứa Vạng Thọ vẫn tiếp tục làm báo...bẩn" của tác giả Tản Viên.


Trong giới tạm coi là truyền thông “chống cộng” gần đây nổi lên chuyện đánh phá nhà báo lão thành Việt Thường. Sở dĩ tôi gọi là đánh phá (không bỏ trong dấu quotation mark) là vì những bài báo hoàn toàn mang một ác ý mà không phải do hiểu sai ý nghĩa bài nói chuyện của ông Việt Thường được bà Phong Lan phỏng vấn vào ngày 21/2/2011. Mặc dù đã được chuyển thành dạng text và cũng được chính tác giả giải thích lại 1 lần nữa vào ngày 16/03/2011 trong bài trả lời thắc mắc cho bà Tôn Nữ Hoàng Hoa. Nhưng dường như thiện ý của tác giả Việt Thường đã coi như “nước đổ đầu vịt”, bởi sau bài trả lời đó, những người đã dựng đứng nội dung buổi nói chuyện để quy kết cho ông tội “kêu gọi hòa hợp hòa giải” hay “cứu đảng” đã bịt tai, chấp nhận làm “mặt thớt” để tiếp tục gào lên những chuyện láo khoét.

Cũng như nhiều người khác, vốn có thiện cảm với những người từng là quân nhân QLVNCH và những người tỵ nạn VGCS, tôi và nhiều tác giả khác như Văn Trần, Duyên Lãng Hà Tiến Nhất và nhiều các độc giả khác của điện báo Hồn Việt cũng như Blog Việt Thường đã chân thành góp ý trên tinh thần tương kính và thảo luận dân chủ, nhưng tất cả những nỗ lực đó cũng có kết quả không khác gì việc mà ông Việt Thường đã làm. Thực chất, sự việc đã diễn ra theo một kịch bản mà những kẻ bất lương đã đặt mục đích từ trước, vì vậy không có gì quá khó hiểu hoặc có thể hiểu sai khi diễn biến của sự việc đã đi theo chiều hướng như đã thể hiện cho đến ngày hôm nay. Sau khi tác giả Việt Thường đã một lần nữa làm rõ nghĩa của bài phỏng vấn để trả lời cho bà Tôn Nữ Hoàng Hoa, thì những người khác như Hồ Công Tâm, Trương Minh Hòa, và Hà Văn Sơn vẫn gào lên một giọng điệu chung, không hề thay đổi, mà không nêu được ra bất cứ một dẫn chứng nào về cái gọi là “âm mưu cứu đảng” của ông Việt Thường. Tức là rõ ràng họ đã không hề nghe, đọc, để biết người ta đã nói và viết gì, bởi một khi mục đích đã là đánh phá thì tất nhiên những thảo luận dân chủ sẽ chỉ là những thứ xa sỉ.

Các tên Hứa Vạng Thọ, Hà Văn Sơn, Hồ Công Tâm và Trương Minh Hòa.

Người viết sẽ không đề cập đến chứng minh chuyện đánh phá của những kẻ bất lương như đã nêu ở trên, bởi công việc này đã được thực hiện rất nhiều lần trước đây trong các bài viết của tôi cũng như của các tác giả khác và của chính tác giả Việt Thường. Bài viết này sẽ thảo luận vấn đề mục tiêu của sự đánh phá. Trước hết, ngược dòng sự kiện, người đặt vấn đề về bài nói chuyện của ông Việt Thường đó là Tôn Nữ Hoàng Hoa (ngày 15/03/2011), sau đó để hòa chung nhịp điệu là bài “Việt Thường Cũng Là Người Cộng Sản Nòi” của Trương Minh Hòa (ngày 16/03/2011), tiếp đến là Hồ Công Tâm với những vần thơ con cóc rẻ tiền và những bài chửi văng nước miếng của Hà Văn Sơn.

Điều đáng nói là mặc dù đã cố tình dựng chuyện, nói chính xác hơn là xuyên tạc nội dung của bài nói chuyện và cũng đã bị tôi cũng như các tác giả khác vạch ra cho thấy những lý luận ấu trĩ của họ (tức những kẻ bất lương) nhưng họ đã không hề trả lời thẳng vào câu hỏi như Trương Minh Hòa không thể chứng minh được điều hắn viết là: „Việt Thường giả dạng làm người công giáo và được cử đi Nga học về ngành báo chí“, cũng như tất cả các bài viết khác đều không thể trưng dẫn được một đoạn nào, dòng nào là thỏa hiệp với VGCS của nhà báo Việt Thường, mà chỉ đưa ra những nhận định mang tính chất chụp mũ chứ không hề có cơ sở logic. Điều kỳ lạ nữa là, những kẻ bất lương này đã sử dụng lối đánh phá rất nhỏ mọn ti tiện của những kẻ tự xưng là không chịu ảnh hưởng của môi trường XHCN nhưng lại học tập cách vu khống, bôi bẩn của những bút nô VGCS (kiểu như Tô Hải) đó là: soi xét lý lịch, dựng chuyện bịa để từ đó đi đến kết luận qua phương pháp tam đoạn luận.

Bọn chúng càng viết thì càng tự chứng minh cho độc giả những hiểu biết nông cạn và thái độ ngạo mạn xấc láo của chúng. Những cái hèn, ngu và láo của chúng đã được tôi chứng minh bằng dẫn chứng từ chính những bài viết của chúng trong một vài các bài trước. Trong bài này, tôi sẽ dẫn chứng thêm cho bạn đọc thấy những trò hề mà tự chúng bôi bẩn lên mặt của chúng để làm trò cười cho thiên hạ.

Ví dụ 1: Trương Minh Hòa trong bài “Việt Thường, Với Ní Nuận “Mã Tấu Răng Đen” có viết như sau:
Trích dẫn nguyên văn:
Tên Việt Thường cũng có niềm tự hào là:" tinh hoa dân tộc" cho dù hắn nói rõ ràng trên phần phỏng vần về việc" kêu gọi ứng cử vào quốc hội bù nhìn Việt Cộng, để từ từ, có dân chủ", hắn còn" ní nuận" có vẻ" duy vật" là đưa ra con số đại biểu" phe dân chủ" là 20 %..." ní nuận" của tên Việt Thường rõ ràng hơn cả" đêm giữa ban ngày" mà khi bị vạch mặt" tên đặc công đỏ trong phong trào phản tỉnh", giả vờ chống Cộng, chui vào" đáy quần treillis của quân lực VNCH" để núp và được che chở, đoạn dùng lối viết bới móc" sơ yếu ní nịch" một cách có" lô-gít" bài bản, là lối nói sảng y như đảng súc vật Việt Cộng, có nghiệp chuyên" lật lọng" để hành động theo tấm bản chỉ đường của đảng, là bản chất gian manh, không bao giờ thay đổi, dù sông có cạn, núi có mòn.” (Ngưng trích dẫn).

Nếu như người ta có gọi Trương Minh Hòa là thằng đần thì cũng quả là không có sai chút nào. Ông Việt Thường đã từng nói “tôi không có chống cộng mà tôi chống Việt Gian” và câu này cũng được nhiều người khác bàn luận đến và ngay chính đồng bọn “trứng rồng” của Trương Minh Hòa là Hà Văn Sơn cũng vin vào câu nói này để chửi tung tóe ông Việt Thường và ngay cả Trọng Tín tôi bởi vì tôi cũng đồng quan điểm với ông Việt Thường là không bắn vào “cái áo rách”. Vậy mà nay, Trương Minh Hòa lại còn bình loạn là “giả vờ chống Cộng, chui vào" đáy quần treillis của quân lực VNCH" để núp và được che chở” đúng là đã ngọng mà hay nói, đã ngu đần mà còn hay “ní nuận” (chữ của Trương Minh Hòa trả lại cho Trương Minh Hòa).

Trương Minh Hòa cũng giả lả ra vẻ rất am hiểu VGCS bằng câu nói:
Trích dẫn nguyên văn:
Tài liệu do đảng súc vật Việt Cộng cung cấp để nhờ Việt Thường triệt hạ những "đồng chí thân thương", nhưng thuộc cánh khác trong đảng cướp; đó là những cuộc thanh trừng thường trực trong đảng” ( Ngưng trích dẫn).
Thế nhưng một điều cơ bản mà họ Trương cũng không biết, từ “đồng chí” chỉ được VGCS dùng khi chúng “đấu tranh” với nhau nên ở khắp các cơ quan hành chính, xí nghiệp cho đến cục vụ viện của bọn Ngụy Quân đều phổ biến cách gọi xưng hô như sau:
“Khi lú thì gọi là chú
Lú nhú thì gọi là anh
Lúc đấu tranh thì gọi bằng đồng chí”

Chưa thấy bất cứ một tên đảng viên đảng cướp nào gọi nhau là “đồng chí thân thương” cả, hơn nữa đối với những người chúng biết rõ là ngoài đảng của chúng thì không bao giờ có chuyện được xưng hô với chúng bằng từ “đồng chí”. Kinh nghiệm của chính người viết có lần được chứng kiến 1 anh nông dân gọi 1 tên công an là đồng chí liền bị hắn nạt nộ “ai là đồng chí với anh?”. Hơn nữa đã là thanh trừng nội bộ đảng thì phải là đảng viên của đảng cướp chứ sao là người ngoài đảng được mà ông Việt Thường với lý lịch “tư sản hạng nặng” thì chưa hề được đưa vào danh sách “cảm tình đảng” chứ đừng nói gì đến đảng viên. Vậy quyền lợi ở đâu để tham gia “thanh trừng nội bộ”? Đó là một câu mà Trương Minh Hòa lấy làm tâm đắc nên đã bôi đậm để làm người đọc chú ý, tức là không thể nói hắn viết không suy nghĩ. Câu viết trên của Trương Minh Hòa cho thấy kiến thức của hắn về VGCS chỉ là loại học vẹt, nói mà chẳng biết mình nói gì, viết mà không biết là mình viết tào lao, cho dù có ở tù VGCS 20 năm nữa thì Trương Minh Hòa cũng chỉ biết đến mấy trò tiểu xảo của bọn cai ngục, thứ mạt hạng nhất trong ngành công an ngụy quân của VGCS, chứ làm sao mà có đủ kiến thức để “chống cộng” được? Thảo nào đi lính bao năm mà không lên nổi một hột trong QLVNCH cũng là điều dễ hiểu.

Trương Minh Hòa cũng làm bộ chẩn đoán bắt mạch sự “hoảng sợ” của VGCS trước „cách mạng Hoa Lài“ vừa mới xảy ra tại Bắc Phi nên nghĩ rằng Việt Thường chắc hẳn đã phải “vội vã tung chiêu cứu đảng”. Vì vốn hiểu biết của Trương Minh Hòa về VGCS không được nổi cái nắm cơm nên hắn không biết rằng đã có cả ngàn vụ biểu tình bạo động của nông dân, công nhân, trí thức, sinh viên từ trước khi có hiện tượng “hoa lài Tunisia”, nhưng tất cả đã bị sớm dập tắt bởi không có một sự liên kết để triển khai trên diện rộng. Nguyên nhân để không có được sự phối hợp đồng điệu của những cuộc nổi dậy thì có nhiều nhưng tựu chung lại thì có thể tổng kết như sau:

- Người Việt Nam hiện nay bị ảnh hưởng mâu thuẫn địa phương của VGCS khi chúng tung ra các luận điệu của địa phương này chế diễu các địa phương khác làm ảnh hưởng đến tinh thần đoàn kết, kiểu gọi người Thanh Nghệ Tĩnh là “dân cá gỗ”, hoặc tiếng địa phương nói L thành N và ngược lại. Giờ thì có thêm luận điệu „quốc gia chân chính” tức những người không 1 ngày ở dưới bàn tay cai trị của VGCS và “dân quèn hạ đẳng”, tức những nạn nhân của VGCS:

- Bị tay sai của VGCS len lỏi vào từng cụm dân cư để theo dõi và phá hoại.
- Tính chất Việt Gian của VGCS chưa được phổ biến rộng, những nhận định về từng thằng Việt Gian trong đảng Việt Gian của chúng còn theo biểu hiện chứ chưa theo bản chất kiểu chí it chúng cũng „có công đánh Pháp“(?).
- Bị chính những đám dân chủ cuội cò mồi trong nước phá hoại, kiểu như Thích Quảng Độ kêu gọi „biểu tình tại gia“.
- Bị đám chống cộng cuội ở Hải Ngoại chỉ điểm cho VGCS bằng cách kêu gọi biểu tình rồi phỏng vấn hỏi địa chỉ, tên tuổi, hứa hẹn giúp đỡ với tư cách là „truyền thông từ nước ngoài“ (sic) toàn một lũ nuôi thân còn chưa nổi mà đòi giúp đỡ người trong nước???
- Người trong nước chưa phân biệt được những loại chống cộng bất lương và những người thực tâm với dân với nước. Bởi họ cứ nghĩ tỵ nạn CS là phải chống cộng.
- Tâm lý của người trong nước hiện nay là không tin bất cứ những gì VGCS nói, mà hướng tai mắt của họ ra hải ngoại để hy vọng tìm được một chút sự thật, nhưng kể cả những học giả, chính trị gia, và các hãng truyền thông lớn đều đã bị VGCS dùng tiền, gái, hoặc những cơ hội làm ăn để mua chuộc sự ăn nói vô trách nhiệm của bọn này.

Tất cả những điều đã nêu ở trên đều là do VGCS đã chủ động dựng ra, chứ chẳng do hoàn cảnh khách quan nào cả, vì vậy có thể nói VGCS đã chuẩn bị rất chu đáo để đối phó với những tình huống ảnh hưởng đến quyền cai trị của chúng. Nếu quả là ở Việt Nam có thể có “hoa lài” thật thì thử hỏi, một mình Việt Thường sao có thể xoay chuyển được tình hình??? Cứ giả sử là Việt Thường có âm mưu “cứu đảng” vì “sợ hãi hoa lài” thì Trương Minh Hòa thử kêu gọi mọi người xuống đường để noi gương “hoa lài Tunisia” xem!!! Ai sẽ xuống đường để lật đổ “Việt Cộng” cho Trương Minh Hòa??? Bản thân chính Trương Minh Hòa còn khiếp sợ VGCS đến mức tuyên bố sẽ không về nước khi còn Cộng Sản, vậy thì ai chống VGCS cho Trương Minh Hòa để một ngày đẹp trời nào đó hắn về nước???

Trương Minh Hòa còn tự biện hộ cho nhận thức ấu trĩ của hắn một cách rất ngu xuẩn như sau:
Trích dẫn nguyên văn:
“Còn những từ từng địa phương, vần L, N…ở miền bắc, là đặc thù của từng nơi, người Việt hay có tính khôi hài nhưng không có ác ý. Cho nên khi những người miền bắc đến các nơi khác, nói chữ L, thành chữ N…được dân vùng khác nghe và đùa cợt cho vui, đồng thời cũng sống chung, hài hòa.” (Ngưng trích dẫn).

Ở miền bắc chỉ có một vài địa phương là có phát âm N thành L và ngược lại, chứ không phải là tất cả, ví dụ như Hà Nam thì nói L thành N, Bắc Ninh thì nói N thành L chứ không phải tất cả người miền bắc. Nếu tất cả người miền bắc mà nói như vậy thì bây giờ Trương Minh Hòa cũng N thấp với N cao hay L thấp với L cao rồi chứ làm sao mà còn cơ hội mà “đùa cợt cho vui”??? Tổ tiên của Trương Minh Hòa là “người miền nam” hả??? vậy “người miền nam” từ lỗ nẻ chui lên chứ không phải là hậu duệ của Nguyễn Uông, Nguyễn Hoàng hoặc là cư dân Thanh Nghệ Tĩnh theo họ Nguyễn vượt đèo Ngang??? Tiện đây cũng nói cho họ Trương biết rằng tục ngữ Việt có câu “chửi cha không bằng pha tiếng” chứ không phải là thấy người ta nói ngọng thì mang đó ra để làm trò đùa đâu!!! Đã vừa ngu còn vừa láo!!!
Họ Trương còn láo lếu tiếp:

Trích dẫn nguyên văn:
“Nhuộm răng đen không phải là xấu, nhưng chính đảng súc vật Việt Cộng tạo ra ấn tượng không tốt cho những người nhuộm răng, đó là phản ứng tự nhiên của người dân Việt Nam, nhất là nạn nhân của Việt Cộng.” ( Ngưng trích dẫn).

Răng đen của bọn Ngụy Cộng Sản hầu hết không phải là do nhuộm răng mà đó là do từ thuốc lào, thuốc lá và ăn trầu. Ở thành thị trước năm 45 đã nhiều người không còn giữ tục nhuộm răng, sau năm 45 thì nhiều nơi ở nông thôn Việt Nam đã dần bỏ tục lệ đó. Tuy nhiên bản chất của VGCS là Việt Gian vì chúng đi giết người, cướp của, bán nước, buôn dân chứ không phải vì chúng nhuộm răng đen (nếu có). Nếu lý luận theo kiểu của họ Trương thì nhìn thấy đa số những thằng đi giết người có răng đen thì tức là những thằng răng đen là đi giết người hay sao? Điều đó cũng đồng nghĩa là những thằng răng trắng thì không đi giết người??? Họ Trương thử đếm trong hơn 3 triệu thằng đảng viên VGCS xem có mấy thằng có răng đen kể từ Hồ Chí Minh? Thống kê xem tỷ lệ răng đen và răng trắng là bao nhiêu (%) để mà đi đến kết luận là: “phản ứng tự nhiên của người dân Việt Nam”, và “Khi nói đến tục nhuộm răng, người ta chỉ nói đến" răng đen", như khi nói đến: "mã tấu răng đen" là biết ngây đây là súc vật Việt Cộng.”???

Nhân chuyện “răng đen mã tấu”, rồi “răng hô mã tấu”, tôi xin mời quý vị độc giả thử xem hình ảnh dưới đây xem cái thằng trong hình có phải là Việt Cộng không nếu nó có thêm thanh mã tấu trong tay?

Tên Trương Minh Hòa 
Nếu thiếu thanh mã tấu thì người trong ảnh có phải là Việt Cộng???

Cứ để ý hàm răng của người trong ảnh xem có phải hàm răng này vẫn được người ta mô tả là “ăn đu đủ không cần thìa” không? Tức là răng hô đấy!!! Nhìn hàm răng này thì không ai có thể nói răng này không đen được, vậy theo tiêu chuẩn của họ Trương nếu thêm thanh mã tấu chắc đích thị đây là Việt Cộng phải không, cho dù đó chỉ là “phản ứng tự nhiên của người dân Việt Nam???

Thêm nữa, họ Trương kết thúc bằng một câu: “Hồn Việt tự nó không có xương sống, nên phải nhờ một đặc công đỏ trong phong trào phản tỉnh" đỡ đầu" như câu tục ngữ:" hồn Trương Ba, da hàng thịt" và nay thì: "Hồn Việt Thường, web Hồn Việt" lại còn đánh dấu đậm và bôi đỏ làm ra vẻ tâm đắc lắm. Thật ra như tôi đã nói ở trên họ Trương vì ngu nên đã không biết chuyện “Hồn Trương Ba, Da Hàng Thịt” là chuyện thế nào nên mới ghép vào câu "Hồn Việt Thường, web Hồn Việt". Trương Ba và anh hàng thịt là hai người khác nhau và trái ngược hẳn nhau nên khi hồn Trương Ba (một người với vóc dáng thư lại, mê đánh cờ và làm vườn) nhập vào anh Hàng Thịt (với thân hình phàm phu tục tử, ăn thùng uống vại), là cả một chuỗi những rắc rối do mâu thuẫn, tức là hồn Trương Ba không chịu xác Hàng Thịt, nay hắn viết:
Trích dẫn nguyên văn:
Nói quấy nói quá như vậy mà lại được Hồn Việt và một số tay chân bộ hạ, ngây thơ, bá vơ trên diễn đàn ca tụng như là:" đỉnh cao trí tuệ phản tỉnh, đỉnh cao chói lọi chống Cộng", đó cũng là" cơ sở" đưa một" đặc công đỏ trong phong trào phản tỉnh" lừa phỉnh lâu năm lên hàng" chống Cộng cao cấp" ở hải ngoại.” ( Ngưng trích dẫn),

tức là hắn đã khẳng định Việt Thường chính là lãnh tụ của Hồn Việt rồi còn “Trương Ba” với “Hàng Thịt” gì nữa??? đúng là ngu hết cả phần của “Việt Cộng”!!! Thế mà cũng đòi đi “chống cộng” thì không hiểu là chống cái gì???

Ví dụ 2: Hà Văn Sơn trong bài “Thoả hiệp hay đầu hàng đều là thừa nhận tính hợp hiến, hợp pháp của Việt Cộng” chứng minh tràng giang đại hải về cái mà ai cũng biết để làm rõ một chuyện rằng VGCS là chính quyền độc tài, để rồi từ đó rút ra kết luận là “thỏa hiệp hay đầu hàng là thừa nhận tính hợp hiến, hợp pháp của Việt Cộng”. Chẳng hiểu Hà Văn Sơn làm cái công việc vô ích này làm gì, bởi tất cả những người dân Việt Nam dưới ách cai trị VGCS đều hiểu rằng „hiến pháp“ và „luật pháp“ của VGCS là chúng tự biên tự diễn, quốc hội bù nhìn chỉ là hình thức để hợp thức hóa những trò khỉ của đảng cướp. Nếu nói là „hợp hiến, hợp pháp“ thì phải hiểu là đã có 1 nền tảng hiến pháp và luật pháp được người dân thiết lập và nay chấp nhận rằng VGCS cai trị là phù hợp với cái hiến pháp và luật pháp đó. Nhưng thực tế người dân Việt Nam chưa bao giờ được có cái quyền để thiết lập cái hiến pháp và luật pháp đó, mà tất cả đã được VGCS tự tạo ra rồi bắt người ta phải công nhận nó qua sự đồng thuận của các “nghị gật” được tượng trưng một cách hình thức cho tiếng nói của toàn dân. Tức là Hà Văn Sơn chẳng có biết một tí gì về cái gọi là hợp hiến hay hợp pháp cả.
Thực ra Hà Văn Sơn muốn ngụ ý đến chuyện tham gia bầu cử là “thỏa hiệp” từ đó muốn ám chỉ rằng ông Việt Thường kêu gọi tự ứng cử nghĩa là động tác kêu gọi “thỏa hiệp”. Nhưng Hà Văn Sơn quên mất một điều rằng hành động tham gia ứng cử và việc công nhận hiến pháp hay pháp luật của VGCS là 2 việc hoàn toàn khác nhau. Với một tư cách là dân biểu, người tham gia quốc hội có thể nêu ra ý kiến sửa đổi luật pháp, hiến pháp, tức là không đồng ý với những điều quy định trong hiến pháp và luật pháp của VGCS hiện tại. Vì vậy có thể nào coi việc ứng cử để trở thành đại biểu quốc hội là “thỏa hiệp”? Những bọn được coi là “thỏa hiệp” với VGCS là những đứa chấp nhận vào quốc hội của VGCS để làm nghị gật chứ không phải là những người sử dụng quyền được nói của mình để đại diện cho nhân dân Việt Nam chống lại bọn VGCS. Tất nhiên, khi VGCS chỉ cho phép giới hạn ở 20%, tức là quyền tối đa để phủ quyết những hiến pháp, luật pháp của chúng là bất khả thi bởi nếu tính theo số phiếu thì VGCS vẫn áp đảo, nếu chưa muốn nói rằng trong số 20% đó đã có nhiều thành phần là đám “bình vôi” của VGCS, chưa kể những người ứng cử là bọn đấu tranh cuội, hoặc từ đấu tranh thật nhưng vì danh lợi nên sẽ biến chất. Tuy nhiên, ông Việt Thường đã không nhắm tới cái đích là kêu gọi những người có lòng đấu tranh tham gia ứng cử để thay đổi nội dung hiến pháp hay luật pháp, mà sử dụng quyền ăn nói trước quần chúng để vạch mặt Việt Gian của bọn VGCS.

Vấn đề là tại sao trước đây ông Việt Thường nêu ra ý kiến không tham gia bầu cửứng cử, mà bây giờ ông lại kêu gọi tham gia? Việc này ông Việt Thường cũng đã có giải thích rõ ràng đó là vì tình huống cụ thể đã thay đổi, VGCS phải buộc trưng ra bộ mặt dân chủ giả tạo để lừa bịp thế giới, nên nhớ là lừa bịp thế giới chứ chẳng thể nào lừa bịp được người dân Việt Nam được vì họ đã quá hiểu bản chất bịp bợm của bọn VGCS. Vì vậy, nhất thiết là phải làm một cuộc trình diễn để phá vỡ âm mưu bịp bợm đó của VGCS và hành động tự ứng cử để những cuộc tiếp xúc với cử tri bị VGCS sẽ buộc phải ngăn chặn chính là bằng chứng không thể chối cãi của VGCS với thế giới, nhất là đám chính khách xôi thịt phương tây. Bằng chứng tiêu biểu là LS. Lê Quốc Quân đã bị cản trở thế nào khi tham gia tự ứng cử trong kỳ vừa rồi. Như vậy là “thỏa hiệp” với Việt Cộng???

Hà Văn Sơn cũng đồng thời đưa ra những tầm chương trích cú của hắn để thể hiện trình độ hiểu biết của hắn về Cộng Sản. Nhưng đáng buồn cho hắn là càng viết hắn càng chứng tỏ sự ngu dốt và chẳng hiểu một tý gì về Cộng Sản cả. Tôi xin làm rõ là „Cộng Sản“ chứ không phải là Việt gian trá hình cộng sản, bởi vì Việt gian cộng sản bản chất của chúng không phải là Cộng Sản. Hà Văn Sơn viết như sau:

Trích dẫn nguyên văn:
„Từ cuối những năm 30 của thế kỷ trước, sau khi đi thăm Liên Xô trở về, André Gide đã viết: “Chủ nghĩa cộng sản sinh ra trong máu, trưởng thành trong chiến tranh và chết trong dân chủ.” “né dans le sang, nourri par la guerre et meurt dans la democratique”. (Ngưng trích dẫn).

Câu nói được coi là của André Gide mà Hà Văn Sơn đã trích ra là một câu Hà Văn Sơn hoàn toàn phịa, bởi vì thứ nhất câu văn tiếng Pháp bị sai về văn phạm, nếu đúng ra thì từ “démocratie” phải thay thế cho “democratique” trong câu văn, hơn nữa chữ “Le communisme” không có trong câu văn làm sao có thể dịch là “chủ nghĩa cộng sản sinh ra trong máu” được? Thứ 2, câu nói gần tương tự như trên là của Jean Lefranc trong bài báo “En marge” chứ không phải của André Gide. Xin trích nguyên văn:

“Peut-être la première faveur du bolchevisme russe lui vint-elle, en notre Occident, de ce qu’il avait brisé la guerre. La guerre, spectacle horrible, fit perdre la raison à quelques spectateurs. Ils se précipitèrent alors vers un autre spectacle qu’ils jugeaient tout contraire et qui était tout semblable. Car le bolchevisme est né dans le sang humain, s’en est nourri, et il n’en est pas encore rassasié.” ( Ngưng trích dẫn).

Xin tạm dịch là:
“Có lẽ ý định đầu tiên của Bonsevik Nga đến đây, phương tây chúng ta, là để phá vỡ cuộc chiến. Cuộc chiến, diễn ra khủng khiếp, đã mất chính nghĩa với người chứng kiến. Sau đó họ lao vào những màn trình diễn khác bởi họ nghĩ hoàn toàn trái ngược và đã đúng như vậy. Bởi vì chủ nghĩa Bonsevik được sinh ra trong máu con người, được nuôi dưỡng, và nó vẫn chưa thỏa mãn.”

Để tiếp tục chứng minh sự độc tài là thuộc tính của Chủ Nghĩa Cộng Sản, Hà Văn Sơn đã trích ra câu nói của Lenin:
Trích dẫn nguyên văn:
“VI Lenin đã viết: Chuyên chính là một chính quyền dựa trực tiếp vào bạo lực và không bị một luật pháp nào hạn chế cả.” ( Ngưng trích dẫn).

Từ xưa đến nay “chuyên chính” là một khái niệm, tức là nó là tính chất, đã là tính chất thì làm sao là chính quyền được? Thực ra câu nói này đã được những trí nô của VGCS dịch láo đi. Xin trích nguyên văn của đoạn tương tự trong bản dịch của VGCS:
Trích dẫn nguyên văn:
“Khái niệm khoa học về chuyên chính không phải cái gì khác hơn là một chính quyền không bị cái gì hạn chế cả, không bị bất cứ luật pháp nào hạn chế, hoàn toàn không bị một quy tắc nào hạn chế cả, và trực tiếp dựa vào bạo lực.”  (Ngưng trích dẫn).

Nhưng thực tế câu nói nguyên bản của Lenin là:
Trích dẫn nguyên văn:
Научное понятие диктатуры означает не что иное, как ничем не ограниченную, никакими законами, никакими абсолютно правилами не стесненную, непосредственно на насилие опирающуюся власть.” (Ngưng trích dẫn).
Và bản dịch sang Anh ngữ cũng được viết lại là:
Trích dẫn nguyên văn:
“The scientific term ‘dictatorship’ means nothing more nor less than authority untrammeled by any laws, absolutely unrestricted by any rules whatever, and based directly on force.” (Ngưng trích dẫn).

Xin tạm dịch sang tiếng Việt từ bản gốc tiếng Nga là:
“Khái niệm khoa học của chế độ độc tài có nghĩa là không có gì khác hơn là không giới hạn, không có pháp luật, tuyệt đối không bị giới hạn bởi quy tắc, trực tiếp dựa trên bạo lực hoàn toàn là sức mạnh.”

Tức là Hà Văn Sơn đã dựa vào căn bản từ những điều nói láo của VGCS để nói láo thêm nữa. Như vậy hắn đã tự chứng tỏ rằng hắn không hề có lương tâm của người cầm bút, đồng thời cho thấy trình độ và hiểu biết của hắn về Cộng Sản quá nghèo nàn. Sở dĩ tôi phải làm phiền bạn đọc vì những sự trích lại những câu nói ngớ ngẩn của Cộng Sản là để chứng minh thêm một điều nữa. VGCS không hề hiểu gì về Chủ Nghĩa Cộng Sản cả, vì vậy chống Chủ Nghĩa Cộng Sản là việc làm mất thời giờ và làm lạc hướng đấu tranh của nhân dân Việt Nam. Xin một lần nữa nhắc lại là Cộng Sản chỉ là cái áo cho bọn Việt Gian Hồ Chí Minh và tay chân.

Ngay cả vốn hiểu biết của Hà Văn Sơn về Hồ Chí Minh cũng mù mờ. Xin trích nguyên văn ra đây đoạn hắn viết:
Trích dẫn nguyên văn:
“Chúng ta hãy cùng nhau ngược dòng lịch sử để nhận thấy rằng: từ giữa tháng 12 nǎm 1924, điệp viên Bộ phương Đông của Quốc tế cộng sản, trực tiếp phụ trách Cục phương Nam, Nguyễn Ái Quốc đã từ Liên Xô đến Quảng Châu (Trung Quốc) để hoạt động, xây dựng phong trào và đào tạo cán bộ cách mạng cho một số nước ở Đông Nam Á. Hắn đã trực tiếp mở nhiều lớp huấn luyện, đào tạo được hơn 200 cán bộ cộng sản Việt Nam. Nhiều người được chọn đi học trường Đại học phương Đông ở Liên Xô (Trần Phú, Lê Hông Phong, Hà Huy Tập, v.v..), một số được cử vào học quân sự ở trường Hoàng Phố (Trung Quốc) như Trương Vân Lệnh, Phùng Chí Kiên. Còn phần lớn đưa về nước hoạt động.” (Ngưng trích dẫn).

Đoạn trên cũng là tuyên truyền của VGCS về sự nghiệp của Hồ. Thật ra các tài liệu lưu trữ của Nga đã giấu nhẹm hoặc đã bị VGCS nhanh tay mua hết sau khi đế chế độ sụp đổ, vì vậy chặng đường hoạt động của Hồ không được bạch hóa. Tuy nhiên, theo thông tin sơ lược mà kho tư liệu của Nga phác thảo chặng đường từ năm 1924 đến năm 1929: Hồ không hề có nhiệm vụ gì ở Cục Phương Đông cả, hắn xin một chân phiên dịch cho Borodin khi làm việc với Tôn Dật Tiên và tất cả chỉ có thế. Trần Phú, Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong, Nguyễn Thị Minh Khai vv… được móc nối qua Tàu. Hồ là kẻ đã làm báo cáo để gửi về Phương Đông Cục. Hơn nữa để ý kỹ sẽ thấy Hồ không hề biết tiếng Nga, tất cả những báo cáo của hắn đều viết bằng tiếng Pháp 3 rọi. Vì vậy không thể có chuyện hắn là người chắp nối cho Trần Phú hay Lê Hồng Phong. Hơn nữa các tài liệu của Nga cũng khẳng định không có dấu hiệu gì khả tín khi nói Hồ là đại biểu của Hội Nghị Nông Dân lần thứ 4 vào năm 1924. Các nguồn tư liệu Nga cũng không hề nhắc đến cái gọi là „Cục Phương Nam“ do Hồ phụ trách.

Bấy nhiêu những trích dẫn ở trên cho thấy Hà Văn Sơn chỉ là một tên chuột mù, ngu dốt về cả kiến thức chính trị, lẫn Cộng Sản, và cả về VGCS. Nếu có người nào nói hắn chỉ là một du đãng ở Đà Lạt dưới thời VNCH thì cũng không có gì là khó tin.

(Còn tiếp)

Trọng Tín (Kyoto)